Hỗ trợ trực tuyến: 024 6666 8786 - 033 316 9868 (Từ 8h-17h)

Tên đăng nhập không hợp lệ!

Show Hãy nhập mật khẩu

BÀI DỰ THI "SÁNG TẠO CÙNG TRẠNG NGUYÊN"

Thứ sáu, 05/10/2018 | 17:11 GMT+7

Tags:
Lượt đọc: 13310
  1. Đề thi

Cuộc thi như một chuyến du hành ngược thời gian về quá khứ để khám phá những giai thoại từthuở ấu thơ đến hành trình vượt gian khó để chinh phục kiến thức, làm nên những trang sử hào hùng của các vị Trạng Nguyên. Khi du hành ngược thời gian các bé sẽ gặp 12 thử thách từ 12 con giáp (Tý, Sửu, Dần, Mão, Thìn, Tỵ, Ngọ, Mùi, Thân, Dậu, Tuất, Hợi). Bằng sự giúp sức của các Trạng Nguyên bé sẽ ứng dụng vào tình huống thực tế để vượt qua được các thử thách từ các con giáp

 

Học sinh có thể dựa theo các gợi ý sau để viết nên các tác phẩm của mình:

  • Đề 1: Trong giấc mơ, bạn bị lạc trong 1 khu rừng (ngọn núi, biển sâu) và bạn nhận được thử thách từ 1 trong 12 con giáp. Thử thách này rất khó khăn, nhưng thú vị. Bỗng dưng bạn nhận được sự hỗ trợ, gợi ý từ một vị Trạng Nguyên mà bạn yêu thích. Hãy viết về câu chuyện, buổi gặp gỡ ỹ nghĩa nghĩa đã giúp bạn vượt qua thử thách từ 12 con giáp.
  •  Đề 2: Bạn hãy tưởng tượng nhờ một câu chuyện về một vị Trạng Nguyên bạn yêu thích mà bạn đã khám phá ra những điều tuyệt vời, ứng dụng vào thực tế trong cuộc sống. Hãy viết về câu chuyện đó.

 

  1. Hình thức thi:
  • Học sinh sẽ được thỏa sức sáng tạo những tác phẩm thơ, kịch, truyện, showgame.... về các vị Trạng Nguyên. 
  • Học sinh có tác phẩm đạt giải sẽ được dựng thành phim hoạt hình.
  • Học sinh có tác phẩm đạt giải được đăng kí bản quyền tác giả cho tác phẩm của mình.

 

1. Bài thi số 1:

BÀI DỰ THI: “SÁNG TẠO CÙNG TRẠNG NGUYÊN”

Họ và tên: Nguyễn Hà Phương

Lớp 5A5

Trường: Tiểu học Lê Quý Đôn

Địa chỉ: đường Lưu Hữu Phước- Mỹ Đình I, Quận Nam Từ Liêm, Hà Nội

                                   ______________________________

 

Biển hôm nay thật lạ, phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, không một gợn sóng. Rặng phi lao phía xa cũng như bất động, không một ngọn gió. Dường như không gian đang ngưng lại. Tôi thấy mình đứng chôn chân 1 chỗ cứ ngây người nhìn về phía mặt biển.

Bất chợt mặt biển tách ra nhường cho một lối đi vàng óng mượt như nhung. Có một sức mạnh nào đó nâng tôi lên rồi hút toàn thân về phía con đường ấy. Tôi như bị thôi miên bước giữa lòng biển, đi đến đâu phía sau khép lại đến đấy. Đang ngơ ngác thì tôi thấy một con rồng lửa rực đỏ lượn phía trên mặt biển, tiếng nói như sấm vang:

- Chào đón bạn nhỏ đã đến với thuỷ long cung! Để khám phá thuỷ cung và tìm được đường về nhà hãy vượt qua thử thách của ta...

Tôi định cất tiếng hỏi thì con rồng đã biến mất, mặt biển cũng khép lại. Tôi thấy mình lạc giữa đáy biển muôn màu. Trước mắt tôi là hàng ngàn rặng san hô thẫm đỏ đưa mình theo sóng nước, những chú cá đuôi lấp lánh ánh màu lượn từng đàn đùa nghịch quanh tôi như chào đón một sinh vật lạ từ xa đến. Lấp ló trong rặng san hô những chú cua càng đỏ chót giương mắt tròn xoe nhìn tôi. Tôi lắc lắc đầu tự hỏi liệu có phải mình đang mơ không nhỉ, mình đang ở thuỷ cung thật sao! Nơi mà tôi chỉ thấy trên phim ảnh, thật sự sống động hơn rất nhiều. Đang miên man tự hỏi chợt có đàn cá Nemo sọc vàng bơi vòng quanh tôi rồi kéo tôi về phía trước. Tôi cảm giác chân mình như có vây lướt về phía trước. Lách qua phiến đá lớn tôi “ồ” lên một tiếng bởi không gian phía trước, mênh mông là thảm rong biển xanh mướt mát, mềm mại. Nhưng khi tôi đặt chân lên thảm rong đó thì nó quấn chặt lấy chân tôi k sao nhấc lên được. Tôi càng cố dứt ra thì chân càng bị quấn chặt hơn, nhìn bốn bề vắng lặng, nước biển cũng như sẫm hơn, lạnh hơn, tôi bắt đầu ớn lạnh. Đang không biết phải làm sao thì từ đâu lăn đến chân tôi một chiếc vỏ ốc rất to. Tôi chưa bao giờ thấy vỏ ốc nào to và đẹp như thế. Toàn thân vỏ ốc màu vàng óng nổi bật trên nền rong rêu xanh thẫm với cả chục vòng xoắn ốc. Tôi cầm lên xem thì thấy vỏ ốc đã bị cắt đuôi, nhìn vào trong sáng loáng, nhẵn bóng, nhìn rất hút mắt. Đang không hiểu sao cái vỏ ốc này lại xuất hiện ở đây, tôi giật mình vì tiếng nói như sấm rền lúc nãy lại vang lên:

- Hãy xuyên vòng ốc bằng lá rong biển dưới chân ngươi và treo lên cánh cửa long cung, cánh cửa ấy sẽ mở ra, ngươi sẽ vượt qua thử thách. Nếu không ngươi sẽ vĩnh viễn đứng dưới đám rong biển này.

Dứt lời không để tôi hỏi thêm câu nào tiếng nói ấy lại im bặt như chưa hề xuất hiện. Đồng thời rong biển dưới chân tôi giãn ra một khoảng rộng, khung cảnh ban đầu lại xuất hiện trước mắt tôi, tất cả như đều nhìn to chăm chú xem tôi sẽ xử lý sao đây với cái vỏ ốc xoắn gần chục vòng và sợi dong biển dai nhưng mềm oặt lắt lay trên tay tôi. Trống ngực tôi đập thùng thùng, đứng giữa biển mà tay tôi ứa mồ hôi. Trong lúc bế tắc nhất thì từ đâu chợt ùa về trong trí nhớ tôi hình ảnh cậu bé Nguyễn Hiền ngồi giữa đám trẻ chăn trâu đọc vang câu thơ giải đố cho sứ thần của nhà vua:

“Tích tịch tình tang

Bắt con kiến càng buộc chỉ ngang lưng

Một đầu lấy giấy mà bưng

Một đầu bôi mỡ kiến mừng kiến sang”

Hình ảnh vị trạng nguyên nhỏ tuổi nhất Việt Nam khi ấy như sáng bừng trong trí nhớ của tôi, vị trạng nguyên mà tôi yêu thích nhất, trạng lúc ấy chỉ hơn tôi 3 tuổi, vô cùng thông minh, tài trí hơn người và có rất nhiều trò đùa giống trẻ con chúng tôi. Tôi hào hứng áp dụng. Nhưng dưới đáy biển này lấy đâu ra kiến đây? Ngẩng đầu lên chạm vào mắt tôi là đôi càng cua đỏ đang giơ lên như chào hỏi. Tôi nhớ lại những lần đi biển với bố mẹ vẫn nhìn thấy những vỏ ốc di chuyển được trên mặt cát, tôi đã thắc mắc nhấc lên xem thì ra trong vỏ ốc là một chú còng cua bé xíu mượn vỏ ốc làm nhà. Tôi nảy ra ý tưởng, đến gần chú cua nhỏ xíu thì thầm với nó: mày có muốn có một ngôi nhà mới khang trang không? Rồi tôi nhấc chú cua bé xíu lên buộc sợi rong biển vào chiếc càng để nó không dùng càng cắp ra được, đặt con cua vào chiếc vỏ ốc khổng lồ, lấy miếng san hô lấp kín miệng vỏ ốc. Tôi tin con cua sẽ tìm cửa ra nhà mới của nó khi cửa này bị lấp lại. Và đúng như dự đoán của tôi, không cần phải nhử đồ ăn con cua cũng bò sang đuôi ốc, với thân hình bò ngang nó chỉ có cách tiến lên phía trước mà không lùi lại được. Sung sướng với ý tưởng của trạng nguyên Nguyễn Hiền, tôi bắt con cua ra, cầm hai đầu sợi rong biển buộc lại thành chiếc vòng ốc khổng lồ óng ánh. Khi sợi dây vừa được buộc lại thì một luồng ánh sáng chói loá khiến tôi phải đưa tay lên che mắt. Ánh sáng vừa dứt tôi thấy hiện ra trước mắt mình một toà lâu đài nguy nga tráng lệ. Trước cửa treo dòng chữ: chào mừng bạn đã qua thử thách! Vô cùng sung sướng tôi nhớ lời con rồng treo chiếc vòng ốc lên cánh cửa, lập tức cánh cửa mở ra. Bên trong là một thiên đường thuỷ cung với muôn vàn cảnh sắc lấp lánh. Tôi vừa bước vào đã có hai chú cá heo xanh múa lượn một vòng rồi đưa vây xin mời tôi đi theo chúng. Con đường rải đá cuội trong veo bảy sắc như những viên bi ve tôi vẫn thường chơi. Nơi đây san hô đủ màu sắc tôi chưa nhìn thấy bao giờ. Những chú cá đuối to lớn hình như đang chở trên mình đồ ăn cho bữa tiệc lớn. Những cậu tôm hùm khổng lồ đang giơ chiếc càng hùng dũng cắt những bông hoa đẹp nhất mang về phía hoàng cung. Tôi cứ ngẩn ngơ nhìn các con vật hối hả chuẩn bị cho công việc thì đã thấy mình đứng trong cung điện. Chưa bao giờ tôi thấy nhiều các con vật lạ đến như thế, chúng muôn màu sắc như đang trong lễ hội. Hai chú cá heo xanh dẫn tôi vào ca lên một hồi lệnh lập tức tất cả các con vật dừng lại quay về phía tôi rồi giãn ra thành một lối đi chính giữa. Tôi ngước nhìn lên thì thấy một con cá voi khổng lồ, đầu đội vương miện ngồi trên chiếc ngai vàng loá mắt. Nó hướng về phía tôi rồi nói:

- Chào mừng con người đã đến với vương quốc sinh vật biển! Ngươi đã giải được câu đố do thái tử Rồng lửa đưa ra. Ta thưởng cho ngươi được tham dự lễ hội của vương quốc, khám phá điều kỳ bí dưới đáy đại dương nơi mà con người chưa tìm đến. Sau đó ta sẽ cho cá heo xanh đưa ngươi về nhà. Nhưng để góp vui trong ngày lễ hội ta muốn ngươi phải cho dân chúng dưới đại dương được chiêm ngưỡng một con vật trên bờ, một con vật sống động không phải bằng tranh vẽ.

Tôi nghĩ mình không thể để loài vật dưới đáy biển đánh giá thấp con người trên trái đất, tôi phải nghĩ cách tạo một con vật sống động để tất cả loài vật có mặt ở đây phải nể phục. Nhưng con gì đây và làm bằng cách nào. Ôi, hôm nay có phải ngày may mắn của tôi không, hình ảnh trạng nguyên nhỏ tuổi Nguyễn Hiền lại hiện lên trong đầu tôi. Tôi nhớ ngay đến trò chơi mà trạng nguyên đã bày cách cho trẻ con chăn trâu làm: một con voi biết đi. Ý tưởng đó vụt đến làm tôi vui sướng muốn nhảy cẫng lên. Tôi xin phép đức vua cá voi cho tôi được nhờ 1 con cua to lớn và một con giun biển, hai con ngao. Tôi lấy đất nặn đầu và thân con voi, thân con voi to đặt lên mình con cua lớn, đất phủ kín mình con cua, đắp kín cả bên ngoài càng của nó. Chọn hai con ngao trắng đẹp nhất tôi gắn lên hai bên đầu con voi, đã có một đôi tai voi thật lớn. Cuối cùng tôi gắn hai con giun biển, một con làm đuôi, một con làm vòi. Xong xuôi, tôi mượn màu vẽ tô điểm cho con voi, nó như được khoác lớp áo mới trông rất đẹp mắt. Tôi ra lệnh: “tiến lên chào đức vua thuỷ tề”, lập tức con voi di chuyển bằng những chiếc càng cua về phía ngai vàng, cái vòi ngúc ngoắc, hai cái tai mở ra mở vào mang theo viên ngọc trai phía trong sáng lấp lánh, cái đuôi nghoe nguẩy vô cùng đáng yêu. Đến tôi còn thích thú ngắm mãi không chán. Cả thuỷ cung “ồ” lên một tiếng rồi tất cả xúm lại vuốt ve con voi, trêu đùa cái vòi voi. Tôi giới thiệu về con voi, một trong những con to lớn nhất của rừng xanh, rất thân thiện với con người. Đức vua cá voi vô cùng hài lòng sai cá heo tặng cho tôi một viên ngọc xanh rất đẹp và nói:

-Loài người thật thông minh! Ta tặng ngươi viên ngọc của đại dương, bất cứ lúc nào ngươi nhớ đại dương hãy nhìn vào viên ngọc ngươi sẽ gặp lại thuỷ cung này!

Vua cá voi vừa dứt lời tôi thấy mình nhẹ bẫng người rồi lướt trên biển xanh, ồ thì ra tôi đang ngồi trên mình chú cá heo xanh khi nãy hướng về đất liền. Tạm biệt đại dương, tạm biệt những người bạn thú vị và những thử thách hấp dẫn. Tôi định nói gì đó với hai chú cá heo xanh thì chợt giật mình...choàng tỉnh giấc! Tôi thấy mình vẫn đang nằm trên giường, quyển truyện về các vị trạng nguyên Việt Nam đặt trên ngực. Thì ra tôi vừa trải qua một giấc mơ sao? Xoè bàn tay tôi giật mình khi thấy trong tay tôi là viên đá tròn xanh biếc giống hệt viên ngọc vua cá voi tặng cho tôi. Cái nào là mơ cái nào là thực nhỉ! Tôi cứ ngồi ngẩn ngơ một lúc rồi nhớ đến lời dặn của vua cá voi, tôi giơ viên ngọc xanh lên gọi tên đại dương. Thật kỳ lạ tôi như nghe thấy tiếng sóng biển, như nhìn thấy rặng san hô đỏ, như gặp lại tất cả các con vật dưới đáy đại dương. Tôi ôm viên ngọc vào người thầm cảm ơn câu chuyện về các vị trạng nguyên, thầm cảm ơn trạng nguyên Nguyễn Hiền đã cho tôi một chuyến phiêu lưu kỳ thú, cho tôi khám phá thế giới và khám phá chính khả năng bản thân mình trước thử thách. Tôi sẽ phấn đấu để trở thành một trạng nguyên nhỏ tuổi- trạng nguyên Tiếng Việt.

2. BÀI THI SỐ 2

Họ và tên: Nguyễn Thành Khoa

Lớp 4E

Trường: Tiểu học Hùng Thắng

Địa chỉ: Tiên Lãng – Hải Phòng.

BÉ NA ƠI ĐỪNG SỢ BÓNG TỐI!

Một buổi tối cuối tháng thời tiết nóng bức, khi anh Mít vừa học xong bài thì nhà bị cúp điện tối om. Cả nhà ra  hóng mát thì bị muỗi đốt. Bầu trời không trăng cũng không có sao. Mẹ vào nhà để tìm đèn pin. Chiếc đèn pin cũng cạn kiệt năng lượng, đèn tích điện đã hết năng lượng dự trữ do cả nhà quên không cắm sạc mấy ngày rồi.

Mẹ đi tìm nến để thắp sáng nhưng nến đã chảy ra từ bao giờ rồi vì thời tiết nóng bức và lâu không dùng đến. Nhà lại không có đèn dầu.

Bé Na mới lên bốn tuổi chực khóc, mặt  buồn thiu.

Bé Na đã sợ bóng tối, thời tiết lại nóng nực nên bé cứ hỏi mẹ liên tục “ Mẹ  giờ mới có điện hở mẹ? Na không thích mất điện đâu!”. Anh Mít đã bày đủ trò chơi, nhưng trời tối quá nên bé Na không thích chơi.

Bố chạy đi mua nến ở cửa hàng gần nhà. Mẹ ngồi quạt luôn tay. Mẹ hỏi bài anh Mít vừa học xong. Anh Mít vừa trả lời xong thì bố về, nhưng quán tạp hóa đóng cửa, chỗ gần nhà thì hết nến vì bây giờ ít người dùng.

Mít thấy ở trên vai bố có con gì sáng nhấp nháy liền bắt lấy.

Mít lóe ra một ý tưởng trong đầu khi nghĩ tới Ông Trạng thả diều Nguyễn Hiền dưới thời vua Trần Nhân Tông bắt đom đóm cho vào vỏ trứng để làm đèn học bài.

Mít nhớ lại truyện Ông trạng thả diều:

“Vào đời vua Trần Thái Tông, có một gia đình nghèo sinh được cậu con trai đặt tên là Nguyễn Hiền. Chú bé rất ham thả diều. Lúc còn bé, chú đã biết làm lấy diều để chơi.
Lên sáu tuổi, chú học ông thầy trong làng. Thầy phải kinh ngạc vì chú học đến đâu hiểu ngay đến đó và có trí nhớ lạ thường. Có hôm, chú thuộc hai mươi trang sách mà vẫn có thì giờ chơi diều.
Sau vì nhà nghèo quá, chú phải bỏ học. Ban ngày, đi chăn trâu, dù mưa gió thế nào, chú cũng đứng ngoài lớp nghe giảng nhờ. Tối đến, chú đợi bạn học thuộc bài mới mượn vở về học. Đã học thì cũng phải đèn sách như ai nhưng sách của chú là lưng trâu, nền cát, bút là ngón tay hay mảnh gạch vỡ; còn đèn là vỏ trứng thả đom đóm vào trong. Bận làm, bận học như thế mà cánh diều của chú vẫn bay cao, tiếng sáo vẫn vi vút tầng mây. Mỗi lần có kì thi ở trường, chú làm bài vào lá chuối khô và nhờ bạn xin thầy chấm hộ. Bài của chú chữ tốt văn hay, vượt xa các học trò của thầy.
Thế rồi vua mở khoa thi. Chú bé thả diều đỗ Trạng nguyên. Ông Trạng khi ấy mới có mười ba tuổi. Đó là Trạng nguyên trẻ nhất của nước Nam ta.”

(Tập đọc Lớp 4)

Mít trình bày ý tưởng với bố mẹ, thay vỏ trứng bằng chai nhựa uống nước đóng chai hộp nhựa. Mẹ tìm được một cái vỏ chai bé, lau khô nước bên trong.

Hai bố con bắt được thêm vài con  nữa ở quanh bồn cây cảnh sân nhà cho vào hộp nhựa, đục thủng vài lỗ thành đèn đom đóm.

Bé Na rất thích thú với chiếc đèn độc đáo và thôi không khóc nhè. Bé ôm đèn đom đóm chạy quanh nhà mà không sợ bóng tối nữa. Mẹ vừa quạt vừa ru, bố bắt muỗi xung quanh. Sau một lúc, bé Na ôm đèn đom đóm và Mít cũng ngủ say. Anh Mít rất vui vì nhờ môn Tiếng Việt và  vị Trạng Nguyên nhỏ tuổi Nguyễn Hiền mà Mít yêu thích  đã ứng dụng vào thực tế trong cuộc sống giúp bé Na không sợ bóng tối.

Tác giả: Nguyễn Thành Khoa (lớp 4E)

3. BÀI THI SỐ 3

Chuyến phiêu lưu trong rừng

Tác giả: Lê Quang Minh

Lớp: 5A5

Trường: Tiểu học Trần Quốc Toản

Địa chỉ: phường Xuân Khánh, quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ

         

Tôi vừa đi dạo phố cùng bố mẹ về. Bước vào nhà, cơn buồn ngủ ập đến, tôi nói: “Mẹ ơi! Con buồn ngủ quá!”. Sau đó tôi liền đánh răng, rửa mặt và lên giường chìm vào giấc ngủ.

Trong giấc ngủ chập chờn, tôi thấy mình đang đứng trên một hòn đảo. Trước mặt tôi là một tòa nhà và xung quanh là biển mênh mông bao trùm. Tôi lấy hết sức đẩy cánh cổng tòa nhà. Cánh cửa mở ra, tôi từ từ, thận trọng từng bước một đi vào trong. Bỗng trước mặt xuất hiện một dãy núi sừng sững, dài sọc. Tôi tưởng mình không còn đường để đi vì đã bị núi và đá chặn ngang. Tôi suy nghĩ trong vô vọng, định quay lại thì bất ngờ dãy núi mở ra một con đường. Tôi không biết đã có chuyện gì xảy ra, nhưng cứ tò mò bước đi. Vừa đi, tôi vừa miên man suy nghĩ không biết tại sao dãy núi lại tự mở đường như vậy. Bỗng tôi giật mình khi trước mặt là một khu rừng rậm với những cây cổ thụ cao lớn.

Tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng thật sự, nhưng lại bị cuốn hút vào thế giới cây cối, động vật hoang dã này. Tôi cứ bước tiếp trên thảm thực vật ẩm thấp và rong rêu phủ kín. Khi đói, tôi kiếm trái cây rừng ăn. Khi khát, tôi vốc nước dưới suối để uống. Tôi cứ đi mãi, ngày càng vào sâu bên trong. Một mình trong khu rừng lạnh lẽo, âm u, tôi bắt đầu sợ và ước mình được thoát khỏi khu rừng đầy tiếng kêu rợn người để trở về  cuộc sống bình thường.

Đến lúc đã quá mệt, tôi ngồi bất động trên một tảng đá và ngẫm nghĩ, tìm cách thoát khỏi khu rừng. Bất ngờ, một tiếng động lạ sột soạt trong bụi cây gần đó làm tôi giật bắn mình. Tôi rất sợ nhưng khi phát hiện ra con vật đã tạo ra tiếng động đó thì tôi thở phào. Đó không phải là hổ. Đó chỉ là một con cáo trắng bị một vết thương ở chân. Tôi không rõ con cáo đã bị gì nhưng tôi thấy một sự yêu thương dâng trào. Tôi liền chạy tới xem vết thương và tìm lá cây mà mẹ tôi đã chỉ dạy là có thể trị thương, đắp lên vết thương cho con cáo. Con cáo dường như bớt đau, nhìn tôi bằng ánh mắt như biết ơn. Khi tôi thấy cáo đã khỏe, tôi để nó lại và chuẩn bị tiếp tục cuộc hành trình tìm đường về. Nhưng con cáo cứ lẽo đẽo đi theo rồi vượt lên trước tôi vài bước và đứng chờ như muốn dẫn tôi tới một nơi nào, tôi nghĩ vậy nên đi theo. Sau khi vượt qua những con suối, những vách núi, con cáo dẫn tôi tới một cánh cửa nhỏ. Nó ngoái đầu nhìn tôi như ra hiệu cho tôi hãy đẩy cửa này. Bàn tay tôi vừa chạm vào cánh cửa, một luồng gió mạnh thổi ào ào làm bụi tung lên mù mịt và trước mặt tôi một con rồng to và dài, uốn lượn trên không trung. Nó nhìn tôi và nói:

- Ta là Thìn, nếu bạn vượt qua cánh cửa này thì ta sẽ cho bạn một viên ngọc rồng, viên ngọc quý nhất trên thiên đình.

- Nhưng làm sao để vượt qua? Tôi hỏi.

- Nếu bạn muốn vượt qua thì phải trả lời câu hỏi của ta!

-Tôi đồng ý! Tôi trả lời.

Rồng nói:

- Bây giờ ta sẽ ra câu đố! Nghe kĩ đây! Làm thế nào bạn có thể nặn một con voi biết đi? Nói ta nghe!

Tôi bối rối, nhưng bỗng nhớ lại chuyện của trạng nguyên Nguyễn Hiền lúc đi chăn trâu đã nặn ra một con voi biết đi bằng con cua và con đỉa. Tôi bèn trả lời:

- Chỉ cần bắt một con cua và một con đỉa. Lấy đất đắp lên mình cua để nặn thành hình mình voi. Nặn đầu và đuôi voi. Rồi lấy con đỉa làm vòi voi.

Rồng nghe thấy vậy gật gù và nói:

- Bạn thật thông minh, bây giờ ta sẽ tặng bạn viên ngọc. Viên ngọc có tác dụng ban cho bạn điều ước. Nhưng bạn nhớ chỉ sử dụng được ba lần.

          Nói xong, rồng biến mất. Cánh cửa tiếp theo mở ra. Trước mặt tôi là biển đẹp huyền ảo với nước long lanh như tấm thảm lụa nền xanh pha màu ngọc lam. Tôi đi tiếp, biển dạt ra hai bên mở đường cho tôi đi. Đi đến cuối đường, tôi thấy một cây cầu. Tôi đi lên đó, trước mặt tôi hiện ra một mê cung toàn nước. Tôi nhớ đến viên ngọc rồng và lấy ra ước: “Ước gì tôi có thể qua khỏi mê cung!”.

Ngay lúc đó, một người khổng lồ xuất hiện, ông ta nói:

- Ta chấp nhận điều ước của bạn! Nhưng, hãy nhớ bạn chỉ còn hai điều ước nữa thôi.

          Ông ta nói rồi biến mất. Khi đã ở bên kia mê cung, tôi lại đi tiếp. Đến một đầm lầy, tôi thấy một con heo rừng có cặp răng nanh rất đáng sợ. Nhìn xung quanh, tôi thấy trên thân cây cổ thụ gần đó có ghi “Hãy vượt qua con heo rừng nếu muốn đi tiếp!”. Tôi lấy viên ngọc ra và ước: “Tôi muốn có vũ khí để đánh bại con heo rừng này”. Trước mặt tôi một mũi tên và cây cung xuất hiện. Tôi giương cung lên và nhắm ngay chân con heo rừng. “Vút” tên lao ra, cắm phập vào chân chú heo rừng hung hãn. Khi đó, chú heo rừng chỉ còn biết khập khiễng đi lại bên tôi và nói: “Bạn thật tài giỏi, bây giờ bạn có thể đi tiếp”.

          Khi tôi đến một nơi hoang vắng, thì một tiếng gầm đinh tai, nhức óc, “chúa tể rừng xanh” xuất hiện. Nó nói: “Bạn đã rất xuất sắc vượt qua những thử thách mà ta đã đưa ra, bây giờ bạn có thể đến dự buổi liên hoan rừng xanh”.

          Tôi há hốc mồm vì không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Nhưng tôi vẫn được đưa tới buổi liên hoan bởi quân sư thỏ. Buổi liên hoan rất vui. Các con thú trong rừng nói chuyện, vui chơi với tôi như anh em. Đây là mội buổi liên hoan đáng nhớ nhất của tôi. Sư tử đã tặng cho tôi viên ngọc rừng xanh và nói: “Đây là món quà chúng tôi tặng bạn, khi bạn nhớ đến chúng tôi chỉ cần nhìn viên ngọc này bạn sẽ thấy hạnh phúc”. Tôi cảm ơn sư tử và trước khi đi sư tử đã đố tôi một câu để thử thách trí thông minh của con người và tôi là người đại diện. Sư tử dẫn tôi đến dòng sông, dưới nước là những mảnh bèo li ti. Sư tử nhặt một hòn đá ném xuống nước. Kì lạ thay, khi  hòn đá vừa chìm xuống thì cũng là lúc những mảnh bèo kết lại thành một lá bèo to, dập dềnh như đang cười trên mặt sông. Sư tử nói: “Bạn hãy giải mã câu đố này!”.

          Tôi không biết ý nghĩa của câu đố nhưng chợt nhớ ra tôi còn một điều ước và tôi ước có gợi ý cho câu đố này. Khi đó, người khổng lồ xuất hiện và nói hãy nhớ tới vị trạng nguyên đầu tiên. Sau câu gợi ý đó tôi liên tưởng đến trạng nguyên Nguyễn Quan Quang với câu chuyện ông đối đáp với tướng Mông Cổ đang có dã tâm xâm chiếm nước ta. Tôi bèn trả lời sư tử:

- Câu trả lời là “loài vật luôn luôn đoàn kết với nhau”.

Sư tử vỗ tay và nói:

- Con người thật thông minh. Bây giờ bạn có thể đi tiếp.

Lúc tôi đang đi vào cánh cửa tiếp theo thì có một người gọi tên tôi:

          “Minh ơi !”. Tôi choàng tỉnh dậy, mở mắt, nhìn xung quanh. Thì ra, đó chỉ là một giấc mơ. Tôi thấy một hòn bi xanh ở đầu giường và tôi mỉm cười. Trước khi rời khỏi giường ngủ, tôi thầm cảm ơn trạng nguyên Nguyễn Quan Quang và Nguyễn Hiền. Nhờ hai ông tôi mới giải được câu đố trong một giấc mơ ly kỳ, hấp dẫn. Và tôi nguyện với lòng sẽ cố gắng học hành chăm chỉ để trở thành người tài giỏi như hai ông./.

4. Bài dự thi số 4

Họ và tên: Hoàng Quốc Hưng

Lớp 5A. Trường Tiểu học số 2 xã Xuân Quang

ID: 2335807

12 THỬ THÁCH CỦA THẦN

Hai năm về trước, có một cậu bé tên là Tí, cậu bé ấy là một người rất giỏi Trạng Nguyên Tiếng Việt . Một lần, cậu mơ một giấc mơ rất kì lạ, cuộc phưu lưu của cậu bắt đầu từ đây.

Vừa mở mắt ra là một khu rừng rất rộng lớn. Thấy tò mò, cậu liền đi vào khu rừng, đi được một lúc cậu thấy  một cách cửa , trên cách cửa khắc chữ Tí và hình một con chuột . Cậu bước tới gần thì một ánh “Hào Quang” sáng chói xuất hiện. Vài giây sau, ánh sáng biến mất, từ từ xuất hiện một chú chuột nhỏ.

Con chuột tới gần, hỏi cậu rằng: Cậu có biết ai tên là Tí, rất giỏi Trạng Nguyên Tiếng Việt không?

          Cậu liền đáp: Chính là tôi đây! Bạn tìm gì tôi?

          Ôi! Thật may quá! Chẳng là sắp tới mùa bão rồi , mà tôi bé nhỏ chẳng làm gì được , nghe đâu có người thông minh hết biết , ai ngờ là cậu đây , nên tính nhờ cậu đóng hộ chiếc thuyền gỗ tránh nạn . Để cảm ơn, tôi xin tặng cậu chiếc chìa khóa của cánh cửa kia ! Chú chuột nhỏ nói .

          Được rồi, tôi sẽ đóng hộ cậu chiếc thuyền , hẹn gặp lại cậu sau . Nói xong, cậu vào rừng chặt gỗ.

          Nhưng mọi chuyện không dễ giàng như vậy , cậu chẳng có gì để chặt gỗ cả , bỗng nhiên một con chim bay qua, thả xuống một bức thư , cậu mở ra xem , bên trong ghi : Hãy đến nhà Trạng Nguyên Đỗ Đại Bảo cách 2 dặm về phía Bắc , trả lời tất cả câu hỏi cậu ta đưa ra , xong cậu sẽ nhận được một chiếc rìu vàng .

Cậu liền gấp rút tới nhà Trạng Nguyên Đỗ Đại Bảo,  sau hơn 2 tiếng đồng hồ cậu cũng tới nơi.

Cậu mở cửa ra , thấy một người trông rất thông minh , thì ra là Trạng Nguyên Đỗ Đại Bảo . Cậu ta nói: “Cuối cùng cậu cũng tới , tôi đợi cậu mãi!” 

- Tôi cũng đang tìm cậu đây! (Cả 2 đồng thanh nói)

          Xin hãy cho tôi trả lời các câu hỏi của cậu, tôi rất cần chiếc rìu của cậu.  – Tí nói.

          Được thôi! (Tài năng của Tíbây giờ mới phát huy tác dụng)

          Cậu ta trả lời đúng hết các câu hỏi với thời gian rất nhanh , chỉ 1 phút 32 giây là Tí đã trả lời đúng hết  .

          Đại Bảo nói: tôi thật khâm phục trí thông minh uyên bác của bạn, đây là chiếc rìu mà tôi đã nói, giờ nó là của bạn .(Tí nhận chiếc rìu , cảm ơn và đi ngay)

          Một lúc sau, Tí quay lại khu rừng, chặt gỗ thật nhanh, chớp nhoáng Tí đã chặt đủ gỗ và bắt đầu đóng thuyền. Sau 7 ngày chiếc thuyền đã được làm xong. Rồi cậu nói với chuột, chuột đưa chìa khóa cho Tí, Tí mở cửa và tiếp tục cuộc phưu lưu.

          Bước qua cánh cửa, Tí gặp một bãi biển lớn , vừa bước xuống Tí dịch chuyển tới Long Cung , nhưng kì lạ thay , Tí vẫn thở được , nên cậu tiếp tục thám hiểm Long Cung .

          Vẫn như lần trước, cậu lại gặp một cánh cửa nhưng lần này cánh cửa lại khắc chữ Thìn và một con rồng , cậu lại bước tới , ánh Hào Quang tiếp tục xuất hiện nhưng lần này là con rồng , con rồng nói : muốn qua cánh cửa này , cậu phải tìm cho ta Ấn Thanh Long , xong việc ta sẽ đưa chìa khóa cho cậu .

          Thế là cậu lại lên đường , nhưng lần này không khó như lần trước , cậu mới đi một tý , cậu gặp nhà Trạng Nguyên Lê Tuấn Huy , Tí vừa bước vào thì Huy đang chờ ở đấy , nói luôn : cậu muốn tìm Ấn Thanh Long phải không ? Ấn Thanh Long đang bị một con cá kì lạ chiếm giữ , chỉ cần tiêu diệt con cá ấy là sẽ rơi Ấn Thanh Long ra . Tí đi rất nhiều nơi, hỏi rất nhiều người, cuối cùng cậu cũng tìm ra manh mối đó chính là: con cá kì lạ ấy là con cá lồng đèn nghìn tuổi, sống ở dưới đáy biển. Thế là cậu tức khắc đi tới đó ngay.

 

                  Tí đi rất nhiều nơi, hỏi rất nhiều người, cuối cùng cậu cũng tìm được manh mối là: Con cá kì lạ ấy là con cá lồng đèn nghìn tuổi, con cá ấy ở đưới đáy biển, chỉ cần làm nó nguôi giận thì muốn gì cũng được. Thế là cậu lại gấp rút lên đường.

                  Đi được vài ngày, Tí cũng tìm thấy tổ của con cá ấy, vừa bước vào, cậu thấy con cá tức giận đang quẫy đuôi, rung mình ngoe ngẩy làm sùi hết bọt nước, con cá thấy Tí, địng lao vào đập cậu, Tí nói:dừng lại, nếu cậu giết tôi, cậu sẽ mãi mãi sống không yên ổn, nối cho tôi biết, vì sao cậu lại giận dữ như vậy? Con cá có vẻ sợ, nên nói ngay: tôi giận dữ vì lúc sinh ra tôi đã có thân hình xấu xí, tôi muốn được đẹp đẽ như những chú cá chim kia!Nghe xong, cậu hiểu ngay vấn đề, cậu ngoi lên mặt nước và xin ngài Mặt Trời biến chú cá lồng đèn kia thành một con cá chim đẹp đẽ! Nghe xong, Mặt Trời chiếu một tia sáng vào con cá lồng đèn, nó nhỏ dần nhỏ dần rồi hóa thành chú cá chim đẹp đẽ. Chú cá chim cảm ơn Tí và hỏi: Cậu muốn gì từ tôi? Tí trả lời: Tôi chỉ cần chiếc Ấn Thanh Long mà cậu lấy của thần Rồng thôi! Thế rồi, con cá chim đưa cậu chiếc Ấn Thanh Long chào tạm biệt Tí và bơi đi. Tí quay lại chỗ cánh cửa và đưa chiếc ấn cho Rồng, Rồng đưa Tí chiếc chìa khóa, Tí mở cửa và tiếp tục phưu lưu.

                    Bước sang cách cửa kia là một con đường dài đầy mây mù che khuất, Tí đi vào con đường ấy, được một lúc cậu cảm thấy rằng mình đã lên mây, xung quanh là những bức gương, chỉ có một bức gương duy nhất hiện hình một con trâu to lớn, cậu quay lại thì lại thấy một cánh cửa khác chữ Sửu và một con trâu trông rất khốn khổ, ốm yếu. Cậu bước tới và mở cửa ra thì một con trâu xuất hiện và nói: Muốn qua cánh cửa này, cậu phải tìm cho ta Mặt Trời, đã mấy ngày không có Mặt Trời, tất cả muôn thú và ta sắp chết rét vì không có Mặt Trời sưởi ấm.

                   Nghe xong, cậu liền quay lại cách cửa của rồng với hi vọng Mặt Trời còn ở đó và cầu xin Mặt Trời quay lại sưởi ấm cho muôn loài, nhưng cậu đến đó thì Mặt Trời đã đi mất, cậu hỏi Rồng, hỏi cá chim và hỏi cả Trạng Nguyên Lê Tuấn Huy, cuối cùng Tí cũng biết Mặt Trời đi đâu, Tí quay lại cách cửa chuột và thấy Mặt Trời đang nói chuyện vui vẻ với chuột, cậu chạy tới chỗ Mặt Trời nói:cầu xin cậu hãy quay về trên mây, muôn thú và cả trâu sắp chết rét vì không có cậu sưởi ấm rồi. Mặt Trời liền đáp: tôi sẽ không quay lại vì trâu đã chế giễu tôi, nói tôi vô tức sự, bây giờ tôi sẽ cho trâu thấy liệu tôi có vô tíc sự hay không? Trâu đã hối hận rồi, mong cậu hãy quay lại sưởi ấm cho muôn loài. Tí thốt lên. (Mặt Trời là người dễ mềm lòng, nên đồng ý ngay) thôi được rồi, tôi sẽ sưởi ấm cho muôn loài, đi thôi.

                  Mặt Trời quay lại, trâu xin lỗi Mặt Trời rồi Mặt Trời bay lên cao và sưởi ấm cho vạn vật, trâu cảm ơn Tí và đưa Tí qua cánh cửa, Tí tiếp tục phưu lưu.

 Sang cánh cửa trâu là một vùng đồng bằng lởm chởm đá, có một con dê đang ngồi ủ rũ, cậu nói: bạn có biết cánh cửa ở thế giới này ở đâu không? Dê nói: tôi là người giữ cánh cửa đó đây, nếu cậu muốn qua cánh cửa đó cậu phải làm cho vùng này tươi xanh, đầy hoa bướm như ngày xưa. Tí rất ngặc nhiên nhưng cậu cũng chẳng hỏi thêm gì mà đi ngay nên cậu cũng chẳng biết làm gì, rồi con chim lần trước xuất hiện và bảo cậu: hãy đi theo tôi, tôi sẽ đưa cậu đi tới nhà một người có thể giúp cậu. Nghe vậy, Tí liền đi theo con chim tới một căn nhà đầy hoa bướm, con chim bảo cậu vào đó rồi biến mất. Cậu bước vào thấy một cụ già đang ngồi chơi với bướm, cậu nói: Cậu có thể giúp tôi làm cho bãi đá đằng kia trở lại thành vùng hoa bướm như xưa được không Trạng Nguyên Nguyễn Hiền?

                 Ông nói: đươc thôi nhưng cậu phải giúp tôi tìm những con thỏ trắng thì tôi sẽ cho cậu 2 món đồ là gậy hoa bướm và quả bóng ban mai. Cậu lên đường, đi được một lúc, cậu gặp vài anh thanh niên đang bắt một con thỏ, Tí ra can: các anh hãy dừng lại! các anh muốn gì để tôi lo.

                  Bọn ta đang rất đói, cần nó để lót bụng, nếu mi có đồ ăn cho bọn ta thì ta sẽ thả nó. Anh thanh niên nói. Cũng may Tí còn khá nhiều thức ăn nên chia cho họ 1 ít và họ cho cậu con thỏ. Nhận được con thỏ Tí liền mang về đưa cho Nguyễn Hiền, ông cho cậu 2 thứ mà ông đã nói, Tí liền quay lại cánh cửa. Tới đó thấy dê đang đợi, cậu giơ tay cầm gậy hoa bướm lên làm bãi đá trở nên đầy hoa bướm, dê cảm ơn và mở cánh cửa cho Tí.

                  Qua cánh cửa thứ 3 là 1 thảo nguyên xanh mướt, cậu chạy nhạy lung tung thì gặp 1 con hổ, cậu hỏi: bạn có biết cánh cửa ở đâu không? Hổ liền nói: tôi biết nó ở đâu nhưng cậu phải giúp tôi sửa 1 chiếc đập để chặn nước chánh muôn thú chết nhiều. Tí đồng ý nên rủ hổ đi ngay.

                   Tí vẩn còn giữ chiếc rìu ở cánh cửa thứ nhất nên chặt gỗ rất dễ, sau đó họ sửa lại chiếc đập bằng gỗ sau hơn 8 ngày hổ và Tí đã sửa xong nên hổ dẫn Tí tới cánh cửa và cảm ơn Tí, Tí liền nhận lời cảm ơn và đi ngay.

                  Sang cánh cửa thứ 4 là 1 bờ biển đầy rác với 1 cánh cửa. Tí thấy 1 con mèo nên hỏi: bạn là người giữ cửa này à? Mèo nói: Ừ nhưng bạn muốn qua phải giúp mình giọn đống rác này. Tí đồng ý nhưng chỉ Tí và mèo không thể giọn hết được nên Tí đi lòng vòng tìm cách thì con chim lại xuất hiện, nói bảo Tí đi tìm nhà của Trạng Nguyên Mạc Đĩnh Chi. Tới nơi, Tí chưa nói gì mà ông nói ngay: ta sẽ cho cậu 1 thứ để giọn sạch rác nhưng cậu phải cho ta thấy cậu có phải người trung thực không? Thế là Tí kể toàn bộ câu chuyện từ cánh cửa thứ nhất cho tới đây không sai 1 chi tiết, ông cười: thật ra ta đã biết hết rồi, ta chỉ muốn xem cậu có thật sự trung thực không thôi! Mạc Đĩnh Chi cho Tí 1 chiếc hộp nhỏ và bảo cậu chỉ cần mở nắp là rác sẽ chui vào đây. Thế rồi Tí quay lại, làm theo lời của ông và bãi biển lại sạch sẽ, mèo cảm ơn và chỉ Tí tới chỗ cánh cửa, Tí cảm ơn và tiếp tục.

                   Qua cánh cửa thứ 5 là 1 khu rừng rập rạp với 1 cánh cửa khắc chữ tỵ  và 1 con rắn. Con rắn hỏi cậu làm gì ở đây? Tôi muốn đi qua cánh cửa đó. Tí trả lời. Rắn đáp: nếu muốn qua cánh cửa này phải tìm cho tôi chiếc vòng của chúa rắn thì tôi sẽ cho cậu qua. Tí không biết nó là gì nhưng Tí cũng đi luôn. Bỗng cậu gặp chú chuột ở cánh cửa đầu tiên, Tí hỏi: Ồ chào cậu, lâu quá không gặp cậu, à mà cậu có biết chiếc vong của chúa rắn là gì không? Chuột đáp: biết chứ, nó trông giống như rễ của cây đa do con sói hoang sống gần đây trộm mất. TÍ cảm ơn và tìm xung quanh thì thấy 1 cái hang của sói, cậu đi vào thì thấy con sói già đang nằm ngủ, cậu rất sợ sói nên nhẹ nhàng lấy chiếc vòng và để lại 1 ít thịt sống rồi quay lại chỗ của rắn, đưa cho rắn và đi ngay.

              Cánh cửa thứ 6 là 1 hòn đảo mây với chú ngựa đang rất buồn, Tí tới bên và hỏi: vì sao bạn buồn? Ngựa đáp: tôi buồn vì nơi này có nắng nhưng rất mạnh, chúng tôi muốn có ánh nắng dễ chịu hơn. Nói tới đây, Tí nhớ rằng còn 1 món đồ mà Nguyễn Hiền đưa cho nhưng chưa dùng, cậu lôi ra ánh sáng chiếu vào rồi kéo Tí đến chỗ mặt trời, Tí xin mặt trời giảm nắng lại, mặt trời nhầm là Tí cầu xin mặt trời ngưng nắng và cho mây đen hạ mưa nên đã làm muôn loài thêm khổ sở. Tí buồn vì không giúp được ngựa mà hại muôn loài nên Tí đi tìm vị Trạng Nguyên ở đây để tìm sự giúp đỡ. Nhưng không may rằng vị Trặng Nguyên không có nhà nên Tí phải tự mình giải thích cho mặt trời hiểu, sau một hồi Tí đã giải thích cho mặt trời hiểu nhưng mặt trời lắc đầu: Nhưng ta đã hạ lệnh cho mưa suốt 3 ngày 3 đêm rồi mây rất cẩn trọng nên 1 khi đã ra lệnh thì không bao giờ làm trái trừ khi hết thời hạn, giờ muốn ngừng mưa thì cần qủa bóng ban mai để mây ngừng mưa, nhưng nó đã bị thất lạc từ lâu. Nghe xong Tí cười: tôi đang giữ nó đây. Tí đưa cho mặt trời và mây ngừng mưa lại, mặt trời tiếp tục chiếu những ánh nắng ấm áp nhưng êm dịu. Tí quay lại thì thấy ngựa đang vui vẻ đang chờ cậu, cảm ơn và hỏi: cảm ơn bạn, để đền ơn bạn muốn gì tôi sẽ đáp ứng. Tí đáp ngay: tôi chỉ cần đi qua cánh cửa của thế giới này. Rồi ngựa dẫn Tí tới chỗ cánh cửa, cảm ơn cậu lần nữa và tiễn cậu lên đường.

                    Qua cánh cửa của ngựa là 1 bãi biển rộng lớn, Tí gặp 1 chú cừu đang đi lại trên bãi cát, Tí hỏi: Bạn có biết cánh cửa cua thế giới này ở đâu không? Cừu đáp: tôi biết nhưng cậu hãy giúp tôi tái tạo lại ngôi trường mà bọn thanh niên vô bổ phá hoại. Tí nhận lời rồi lên đường tìm ngôi trường ấy và đã tìm được nhưng cậu không biết làm nào để làm cho bọn thanh niên không phá hoại nữa, nhưng cậu cứ sửa chữa rồi lúc quét đến phòng khoa học, cậu thấy mô hình xương người cậu nảy ra ý tưởng là dọa bọn nó 1 trận để bọn nó sợ hú vía. Thế là quét giọn xong, cậu và cừu chia nhau hành động, đến đêm, bọn thanh niên đến và bị dọa cho gần chết thế là bọn chúng chẳng còn mén mảng tới đây. Cừu cảm ơn và đưa cậu tới cánh cửa, Tí lại tiếp tục lên đường.

              Bước qua cánh cửa thứ 9 là đáy biển sâu thẳm với 1 chú khỉ đang cười đùa. Tí tới gần và nói: Bạn có biết cánh cửa của thế giới này ở đâu không? Khỉ nói: biết chứ nhưng cậu phải tìm giúp tôi chiếc gậy thần biển. Tí không biết nó là gì nhưng cậu cứ đi tìm nó cho đến khi cậu vô tình gặp 1 vị Trạng Nguyên không tên, cậu hỏi: Ông có biết chiếc gậy thần biển ở đâu không? Ông ấy nói: Ta đang giữ nó đây, nếu muốn lấy thì phải trả lời các câu hỏi của ta. Tí liền đồng ý, Tí vẫn vượt qua dễ dàng như ở cánh cửa đầu tiên. Sau khi trả lời xong ông ấy đưa cho cậu chiếc gậy, Tí cảm ơn và đi ngay. Tới nơi, Tí đưa chiếc gậy cho khỉ, khỉ đưa cậu tới chỗ cánh cửa, Tí cảm ơn và tiếp tục hành trình.

                     Tới cánh cửa thứ 10 lại là 1 thảo nguyên xanh mướt với đầy hoa bướm và 1 chú  gà đang chạy nhảy rất vui vẻ, Tí lại gần và hỏi: Xin chào bạn, bạn có biết cánh cửa thế giới này ở đâu không?. Gà trả lời: Tôi biết đó nhưng bạn muốn qua thì phải sửa hộ tôi chiếc thuyền ở đằng kia để muôn thú tránh bão. Tí đồng ý nhưng chiếc thuyền có cáu tạo rất lạ nên cậu không hiểu gì nên cậu đi tìm con chim đã giúp cậu những lần trước và con chim tiếp tục xuất hiện và bảo cậu rằng ở thế giới này không có vị trạng nguyên nào cả nhưng cấu trúc của con thuyền rất đơn giản chỉ cần nhìn ngược nó lại tthif nó như bình thường. Thế là Tí trở lại và làm như con chim nói và cậu thấy mọi thứ rất bình thường và cậu đã sửa nó dễ dàng nhưng cậu vừa sửa xong thì bão tời thế là cậu phải ở lại đó tới lúc  hết cơn bão. Nhưng cơn bão không lớn lắm nên không có gì hỏng hết, rồi gà cảm ơn Tí và dẫn cậu tới chỗ cánh cửa, chào cậu rồi tiễn Tí lên đường.

                    Bước qua cánh cửa thứ 11 là 1 vùng núi hiểm trở, đầy đá với 1 con chó đang nằm ngủ trên vách đá. Cậu nhẹ nhàng đánh thức chó giậy và hỏi: chó ơi, bạn có biết cánh cửa ở thế giới này ở đâu không? Chó giận dữ nói: tôi biết nhưng tôi sẽ không cho cậu đi qua đâu vì cậu đã đánh thức tôi! Tí nhẹ nhàng giải thích: tôi xin lỗi vì đã đánh thức cậu nhưng tôi muốn biết cánh cửa ở thế giới này ở đâu, tôi cần đi qua cánh cửa đó. Chó thông cảm cho  Tí nhưng cậu vẫn yêu cầu Tí chuộc lỗi bằng cánh tìm cho cậu khúc xương thần mà đã bị mụ thù thủy lấy cắp từ rất lâu. Thế là Tí đi tìm mụ thù thủy mà không biết rằng mụ ta đã chết từ rất lâu. Tí đi tới 1 ngôi nhà bỏ hoang và thấy xác mụ ta với tờ giấy bị phai màu nhưng vẫn đọc được chữ, cậu cố gắng đọc xem nó có nghĩa gì và Tí đã thành công, trong tờ giấy ghi: Muốn tìm khúc xương thần thì hẫy đi tới nơi mà chú chó hay nằm ngủ, nó được chôn ở dưới tẳng đá đó, vì từng bị đập đầu vào đá nên chú chó mất trí nhớ, ta mong ai đọc được những từ này hãy giúp ta đào khúc xương đó lên, khôi phục trí nhớ cho chó và cho cậu ta xem bức thư này để cậu ta nhớ lại những giây phúc vui vẻ của ta vào chú chó.  Đọc xong, Tí xúc động rơi nước mắt về tình bạn bè của thù thủy và chó thật sâu đậm. Tí quay về và đưa cho chó xem bức thư và chó cũng khóc, cậu xoa đầu chó và đào khúc xương lên, nhờ chó đưa cậu tới cánh cửa, Tí chia buồn và an ủi rồi đi luôn.

                    Tới cánh cửa thứ 12 là một đại dương rộng lớn và có chú lợn đang rất buồn, Tí hỏi cậu thì lợn bảo: Tôi buồn vì những người bạn của tôi đang xa lánh tôi dù đang sắp tới sinh nhật tôi, nếu cậu làm cho họ gần gũi với tôi như lúc trước thì tôi sẽ trả ơn cho cậu bằng cách cho cậu đi qua cánh cửa ở đây. Nghe xong, Tí hiểu ngay vấn đề và tủm tỉm cười, bảo lợn rằng: Tôi có 1 bất ngờ cho bạn nên từ giờ tới sinh nhật của bạn hãy cũng xa lánh những người bạn của cậu nhé. (Đầu óc lợn rất đơn giản nên không hiểu cho lắm nên cứ làm theo lời Tí nói) Tới hôm sinh nhật lợn, Tí và các bạn của lợn cùng nhau đến nhà và chúc mừng sinh nhật cậu, lợn hiểu ra và cảm ơn Tí rồi cùng mọi người chung vui và lơn đưa Tí tới chỗ cánh cửa và Tí tiếp tục lên đường.

                     Qua cánh cửa này là 1 hòn đảo mây với các con vật và những vị trạng nguyên đã gặp Tí đã gặp, Tí cảm ơn và đúng lúc Tí tỉnh giậy, trên người cậu là vài ba cuốn sách Trạng nguyên với trong đầu những hình ảnh các con vật mà cậu đã gặp trong mơ và Tí tự nhủ rằng: Mình phải cố gắng để học thật giỏi như các vị Trạng nguyên.

 

 

Top