Hỗ trợ trực tuyến:

Tổng đài hỗ trợ: 1900633330 (8h - 17h)

KHÔNG MUỐN LÀ CON CỦA MẸ

15/08/2019 | 14:30 15863

"Mẹ ơi, Hôm nay là sinh nhật con, ngày hôm nay của 23 năm trước cho tới bây giờ, mẹ đã phải vất vả rồi.

"Mẹ ơi,

Hôm nay là sinh nhật con, ngày hôm nay của 23 năm trước cho tới bây giờ, mẹ đã phải vất vả rồi.

Con không thể tưởng tượng nổi, sinh ra một đứa con mắc chứng xơ cứng cột bên teo cơ như con, mẹ đã phải trải qua những ngày tháng bị họ hàng thân thích chỉ trích, mắng mỏ như thế nào? Mẹ bỏ công việc làm quản lý công ty bảo hiểm lương cao, kết thúc hôn nhân, quyết tâm nuôi con lớn, mẹ có thể ném con vào trại điều dưỡng mà, nhưng mẹ lại không làm vậy, vì sao hả mẹ?

Bác sĩ nói: "Đứa bé này không sống qua được 6 tuổi đâu, không sống qua được 12 tuổi đâu, nhiều lắm là sống được đến 18 tuổi." Con không biết tại sao lúc ấy, mẹ nghe được tin dữ như vậy mà vẫn có thể mỉm cười dỗ con: "Chú bác sĩ nói 6 tuổi là con sẽ khỏe lên, 12 tuổi là con sẽ khỏi hẳn." Đến năm 18 tuổi, bệnh của con tái phát một cách nghiêm trọng, thậm chí còn bị trầm cảm, ngày nào cũng muốn chết, con không biết, mẹ của ngày đó, dù thất nghiệp nhưng đã làm cách nào để chống đỡ bầu trời, không cho chút mây đen đè xuống đứa con yếu ớt như con.

Hiện tại, con 23 tuổi, mỗi ngày con được sống lâu hơn, đều vì mẹ mà đạt được, vì mẹ mà vinh quang. Vì bận bịu làm việc kiếm tiền trả nợ mà ngay cả việc đến Cao Hùng nhận giải thưởng vinh danh "Người mẹ kiểu mẫu", mẹ cũng không làm được. Ngày hôm nay, con muốn nói với mẹ thật lớn: "Con yêu mẹ, mẹ mãi mãi là người mẹ kiểu mẫu trong lòng con."

 

 

Ngày còn bé, có một chuyện khiến con vừa giận vừa khó hiểu. Đó là mỗi lần con vấp ngã, mẹ đều không đỡ con dậy. Dù con phải bò, phải lết mười phút, hai mươi phút trên sân công viên, giữa ánh nhìn của bao người, phải cố gắng vịn vào ghế ngồi trong đó mới có thể nghiêng nghiêng ngả ngả đứng lên, mẹ vẫn không chịu đỡ con. Sau này, lớn lên rồi con mới biết, có rất nhiều người mắc bệnh giống con, thậm chí họ còn chẳng bước đi được. Nếu mẹ không nhẫn tâm, không quyết tâm không đỡ con, con sẽ chẳng học được cách bước đi trên chính đôi chân mình. Con không biết mẹ đã phải nhẫn nhịn thế nào mới có thể không đưa tay ra, mỗi một phút đồng hồ con giãy giụa trên mặt đất, đối với mẹ không phải là như chịu ngàn vết dao chém dài lâu đến cả thế kỉ ư?

Người khác càng thương hại con, mẹ càng yêu cầu nhiều hơn ở con. Lúc nhỏ, các cơ ở phần tay không phối hợp với nhau, chữ xấu, con viết một trang, mẹ xé một trang; thành tích không tốt, con ít đi một điểm, mẹ đánh con một cái, "Đi đã không tốt rồi, giờ học cũng không giỏi, mẹ mất rồi thì con phải làm sao?"

 

Con vào cấp 3, con học Luật ở Đại học Quốc gia Đài Loan, tất cả chúng, đều là do mẹ chuẩn bị cho con. Học hành không phải con đường duy nhất dẫn tới thành công, nhưng đó là con đường an toàn mà mẹ đã dùng máu và nước mắt để lót cho con đi. Mỗi một roi trong tay mẹ, đánh lên người con, cũng chính là đánh lên người mẹ, mẹ chịu đựng nỗi đau trong trái tim, mẹ muốn con tự mình đứng vững, không muốn bất kì ai thương hại con.

Khi đó tự mẹ điều hành công ty, nhưng dù bận tới cỡ nào, mẹ vẫn tự đưa cơm trưa tới cho con, đơn giản là vì con thích ăn cơm hộp của một hàng ăn duy nhất. Tuy thời điểm mẹ đưa tới luôn quá muộn, con không kịp ăn, mà bị phạt ăn ở ngoài lớp học trong lúc các bạn được ngủ trưa. Nhưng mẹ không biết đâu: Mỗi buổi trưa đều được nhìn thấy mẹ, dù chỉ trong chốc lát, con cũng cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

 

 

 

Hồi con lên cấp 3, công ty mẹ mở bị đối thủ chèn ép phải đóng cửa. Ban ngày mẹ đã kiếm được một công việc làm kế toán để sống tạm, vậy nhưng trời còn chưa sáng, mẹ đã phải ra ngoài đến một cửa hàng chuyên bán đồ ăn sáng để làm công, tối đến thì rửa bát ở một nhà hàng buffet, chỉ vì muốn mang thêm chút đồ ăn thừa về cho con cải thiện.

Con còn nhớ một buổi tối, đã 11 giờ rồi mà mẹ vẫn chưa tới đón con. Giáo viên dạy thêm kéo cửa sắt ở tầng 2, đưa con xuống tiệm tạp hóa ở tầng 1, chờ mẹ đi làm về. "Em muốn uống gì thì tự mình chọn nhé." Con đứng trước tủ lạnh, mắt hoa hết cả lên. Con không có tiền tiêu vặt, vì vậy cũng không có thói quen mua đồ uống, cứ đừng tần ngần ở đó, bà Lưu đi bách bộ ngang qua cũng thấy bất lực. "Đây, cái này uống ngon." Cô chủ nhiệm đi tới, chọn hai chai trà sữa màu xanh, đáy hẹp, miệng rộng đi về phía tính tiền.

Con bỗng hiểu được tầm quan trọng của sự lựa chọn. Con không có tiền, con không thể lựa chọn thức uống mà con muốn. Số phận của mẹ cũng là thứ chẳng thể lựa chọn. Khi đó, con nghĩ chỉ cần có tiền, liệu có phải con có thể giúp cuộc đời của mẹ có nhiều thêm những lựa chọn? Con không cần phải biến thành triệu phú, nhưng ít nhất con muốn mình có năng lực lựa chọn thứ mà mình muốn. Mà thứ con muốn, chỉ là buổi tối mẹ có thể về nhà sớm hơn một chút, buổi sáng có thể ngủ nhiều thêm một chút.

 

Lớp 9 con bắt đầu làm thêm, lớp 10 bắt đầu dạy thêm, năm 2 Đại học, thu nhập một tháng của con đã là 15.000 tệ. Mẹ ơi, việc con làm đều là vì muốn mẹ yên tâm, có thể tự do lựa chọn cuộc sống mà mẹ mong muốn. Hiện tại, con gia nhập con đường làm hoạt động xã hội, doanh nghiệp xã hội này, tuy không còn động một cái là chục nghìn tệ vào túi nữa, nhưng con cũng sẽ không quên bóng lưng mẹ đã vì con mà miệt mài rong ruổi mưu sinh.

 

Con muốn mẹ an tâm, muốn chăm sóc mẹ, muốn tự chăm sóc mình cho tốt, muốn mẹ mãi mãi đứng thứ nhất trong con. Mẹ luôn nói: "Từ thiện thì để Quách Đài Minh làm là được rồi, không tới phiên dân đen như chúng ta." Con muốn nói với mẹ, việc con đang làm không phải từ thiện, mà là con hy vọng trong lúc kiếm tiền, con có thể làm một chút gì đó cho thế giới này. Giống như lúc mẹ làm hướng dẫn chăm sóc con cái cho các bà mẹ trẻ, hay lúc mẹ làm tình nguyện viên quét dọn đường phố, mẹ bảo con: "Lúc chúng ta khó khăn, người khác giúp đỡ chúng ta nhiều như thế, việc mình có thể làm, thì làm nhiều hơn một chút."

 

Mẹ có thể nghỉ ngơi hưởng phúc rồi, những trọng trách sau này, con sẽ gánh vác thay cho cả hai ta.

 

Lên trung học, sau khi phát bệnh, con không thể tự mình bắt xe buýt tan học, không thể tới hợp tác xã nhận cơm trưa nhân ái. Lúc vừa mới ngồi xe lăn, con thậm chí còn không thể chấp nhận đó là sự thật, ngoài khóc ra, con chỉ biết đòi tự tử, và tự hỏi tại sao ông trời lại đối xử như vậy với con. Con biết, mẹ còn khó chịu hơn con. Nhưng mẹ nhịn xuống, chỉ khi con khóc mệt, gục xuống bàn rồi, mẹ mới trêu cho con cười, rồi hỏi con có muốn bổ sung thêm nước không.

 

Có một ngày, con cầm con dao chuẩn bị cắt cổ tay. Mẹ dùng sức giành lại, lập chí còn dùng tay không trực tiếp cầm lấy lưỡi dao, mẹ không quan tâm mình có bị thương hay không, mẹ chỉ quan tâm con phải sống. Con bị dọa tới mức tay tự buông ra, sau đó ngã ngồi xuống góc tường.

"Đừng nghịch nữa, mẹ phải nấu bữa tối, đưa dao cho mẹ."

 

Khi đó, con cảm thấy mẹ thật ngớ ngẩn, con người ta đã không muốn sống rồi, lại còn nói ăn cơm gì cơ chứ. Nhưng mẹ không biết, những lời này của mẹ, đã cùng con vượt qua biết bao cơn sóng gió. "Dù đau đớn, gian nan ra sao, ngày mai vẫn sẽ tới, cuộc sống vẫn phải sống." Đây là những gì con đã học được, cảm ơn mẹ, đã hy sinh cả đời mình cho con mà không đòi hỏi báo đáp.

 

 

Mẹ thật sự quá vĩ đại, kiếp sau, con sẽ không làm con của mẹ nữa, con muốn làm cha của mẹ, làm mẹ của mẹ, che chở cho mẹ, để mẹ không phải đau như vậy, khổ như vậy nữa.

Mẹ ơi, con yêu mẹ."